Câu nói về chuyện vay – mượn của ông Đặng Lê Nguyên Vũ chắc hẳn sẽ khiến nhiều người phải suy ngẫm mà thấm thía. Khi được ai đó giúp đỡ, đồng nghĩa với việc người ta tin tưởng bạn, người ta thương yêu và trân quý mối quan hện đôi bên.
Được mệnh danh là “vua cà phê”, ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã không ít lần chia sẻ mình có được thành công như ngày hôm nay chính là nhờ sự giúp đỡ của quý nhân.
Là một người quen, không giàu nhưng vẫn đưa cho ông mượn số tiền giúp ông khởi nghiệp, vì họ đặt trọn niềm tin ở ông, tin rằng ông sẽ làm được. Đây một trong những số vốn liếng đầu tiên để ông “lấy đà” phát triển sự nghiệp thành công như ngày hôm nay.

Thương hiệu cà phê đầu tiên của ông xuất hiện tại TP Hồ Chí Minh vào năm 1998, và đến năm 2010 đã có hơn 1.000 quán trên khắp Việt Nam và ra cả thị trường quốc tế. Điều đặc biệt ở ông Vũ mà người ta dễ nhận thấy nhất là sự uy tín, lòng trung thành.
Khi ngày càng thành công trong sự nghiệp thì ông càng không quên ân nhân của mình. Bằng chứng là 25 năm qua ông vẫn đều đặn chuyển tiền mỗi tháng cho ân nhân của mình, mặc dù số tiền ông mượn đã trả hết từ rất lâu.
Không ít người cho rằng khi “công thành danh toại” họ thường quên đi cội nguồn, quên luôn những người giúp đỡ họ lúc khó khăn. Nhưng với ông Vũ thì không, với ông quên ơn người giúp đỡ mình thì đó là sự bội tín, mà bội tín chính là sự suy sụp về kinh tế lẫn nhân cách của một người.
Ông Vũ chia sẻ: “Một người cho tôi vay tiền, tôi nghĩ rằng đó là người ta mang công sức bát gạo của bản thân họ gửi gắm vào tay mình. Tuyệt nhiên không dám nghĩ, ít nhiều cũng không dám nghĩ người ta thừa tiền nên đôi ba đồng cái công chỉ như cái kẹo”.
Đây chính là sự tin tưởng, họ có niềm tin lớn ở bạn, tin rằng bạn sẽ làm lên thành công. Hay nhìn xa hơn và nghĩ rằng, sự tin tưởng thường sẽ đem lại kết quả tích cực, vượt xa những lần bạn có suy nghĩ tiêu cực về người khác.

“Khi bạn nợ tiền một ai đó, hãy hiểu sâu sắc rằng chữ nợ ấy không chỉ trả bằng giấy bạc, sòng phẳng như giấy bạc. Người ta không đòi hỏi bạn, nhưng không có nghĩa là người ta quên. Đồng tiền là khúc ruột, họ im lặng là đợi xem sự tử tế của bạn có đúng như những gì bạn đã từng hứa hẹn hay không”.
Có mượn ắt sẽ có trả, nhưng quan trọng hơn hết vẫn là thái độ của bạn. Nếu chỉ trả bằng giấy bạc một cách sòng phẳng nhất, thì lần sau họ cũng sẽ cho bạn mượn một cách sòng phẳng nhất mà thôi.
Câu nói này của ông chắc hẳn sẽ khiến nhiều người phải suy ngẫm mà thấm thía. Khi được ai đó giúp đỡ, đồng nghĩa với việc người ta tin tưởng bạn, người ta thương yêu và trân quý mối quan hện đôi bên.
Có thể người đó giàu, cũng có thể họ chẳng dư giả, nhưng vẫn quyết định mang đồng tiền của mình cho bạn vay nghĩa rằng họ tin bạn. Lòng tin là điều mà chẳng thể nào bạn có thể lấy tiền bạc, vật chất mang để mua. Vậy nên hãy biết ơn người đã giúp đỡ mình khi khó khăn.
Thế nhưng sự biết ơn đó, lòng tin đó không phải chỉ trả bằng những đồng tiền một cách sòng phẳng. Người ta cho bạn vay dù có đòi hay im lặng chờ đợi thì cũng hãy mang cái ơn đó cả cuộc đời mình. Chẳng ai mang tiền cho mượn mà không nhớ, chỉ là người ta đợi xem sự tử tế của bạn thế nào.
Dù có đúng hẹn hay sai hẹn thì cũng hãy dùng lời để nói với nhau chứ đừng chọn cách im lặng. Việc bạn mở lời với người mang tiền cho bạn vay đó cũng chính là sự ghi nhớ cái ơn mà người ta đã dành cho mình đấy.

“Tôi nói với quý nhân của mình rằng, tôi nợ họ, nợ trọn đời này luôn. Cái nợ ấy không còn đơn giản là nợ vật chất nữa. Nếu tôi không đủ tiền để trả thì tôi sẽ trả bằng sự trung thành của mình, bằng sự tận tuỵ của mình, thậm chí bằng cả máu và nước mắt”.
Đây là sự biết ơn, khi thành công thì ông Vũ càng không thể nào quên được những người từng giúp đỡ ông, và ông hiểu rằng thành công trong hiện tại cũng một phần là nhờ họ đã giúp ông ở quá khứ.
“Người cho tôi bát cơm lúc tôi giàu sang chưa chắc đã vì tôi mà cho. Nhưng người sẵn sàng kéo tôi ra khỏi khó khăn tuyệt vọng thì chắc chắn họ đã yêu thương và trân quý tôi thực sự”.
Đúng như những gì ông nói, người đến bên bạn khi giàu sang thì chưa chắc họ đã thực tâm vì bạn mà tới, thế nhưng ai ở cạnh mình khi khó khăn, đau yếu thì đó đích thị là bạn, là người thân, là người mà ta đáng trân quý cả cuộc đời.
“Bạn có thể là một người nghèo nhưng đừng làm một người bội tín hay vô ơn. Bạn có thể không đủ tiền để trả nhưng phải biết dùng miệng để giữ lại chút tín nhiệm”. Con đường đến thành công không bao giờ dễ dàng, mà cần sự cố gắng của bản thân và cả sự giúp đỡ của biết bao người. Hãy biết ơn tình cảm và sự tận tình giúp đỡ của những người thân, người thầy, người bạn quanh ta.
“Bạn im lặng, bạn có thể được bố thí hoàn toàn số tiền đó, người hào sảng sẽ không gay gắt với bạn như phường nặng lãi. Nhưng bạn sẽ vĩnh viễn mất đi một ân nhân, một người anh em tử tế, một niềm hy vọng, một chiếc phao cứu sinh trong những cơn đắm chìm về sau. Bội tín chính là sự suy sụp về mặt kinh tế, bội tín cũng chính là sự thất bại nặng nề về mặt nhân cách”.

Thứ đắt giá nhất trên thế gian này là lòng tin. Nó có thể mất hằng năm để có được, nhưng nó cũng sẽ bị đánh mất chỉ trong vài giây nếu bạn không biết giữ.
Lòng tin giống như một tờ giấy, một khi nó đã bị nhàu nát thì không bao giờ được phẳng phiu trở lại. Thời gian của chúng ta là vô giá, sức khỏe của chúng ta là vô giá, và có một thứ cũng vô giá đó chính là lòng tin. Lòng tin không phải thứ có thể đem vật chất ra để đánh đổi mà nó phải được xây dựng từ sự tử tế, chân thành của mỗi người.
Vay tiền thấy lòng người, trả tiền rõ nhân phẩm
1. Cuộc đời một con người, thế nào cũng có lúc cần dùng tiền gấp, người có thể sẵn lòng cho bạn vay tiền vô điều kiện vào lúc ấy, mới là quý nhân trong đời bạn.
2. Hãy nhớ cho kỹ, chớ có làm tổn thương người đã giúp đỡ bạn khi bạn thiếu tiền! Vay tiền, mùi vị đó thực sự rất đau… Thứ cho vay không lãi không chỉ là tiền, mà còn là sự tin tưởng, sự động viên…
3. Bây giờ con người ta đều sợ: Đứng cho vay tiền, quỳ xuống đòi nợ. Tiền, lúc cho vay là tình cảm, khi thu lại là kẻ thù!
4. Thời đại này, khi túng thiếu, khó nhất là gì? Là vay tiền. Người bằng lòng cho bạn vay tiền, nhất định là quý nhân của bạn. Thời nay, quý nhân như vậy không nhiều, gặp được rồi, nhất định phải trân trọng cả đời.
5. Không phải cả đời không tiêu hết tiền, người giúp bạn, mục đích chỉ có một, đó là mong bạn có thể sống tốt hơn. Hãy trân trọng những người chịu cho bạn vay tiền, bất kể đó là người thân, người thương, tri kỷ, hay bạn bè, bởi vì với ai cũng thế thôi, tiền bao giờ cũng không đủ tiêu…

6. Người chịu cho bạn vay tiền, không phải vì họ có nhiều tiền, cũng không phải vì họ ng.u, mà bởi vì giây phút đó họ cảm thấy bạn quan trọng hơn tiền…
Bạn bè không cần nhiều, quý ở chỗ cùng đi qua mưa gió. Tình nghĩa không nói đến thời gian quen biết bao lâu, trọng ở chỗ có nhờ ắt giúp.
Cái gọi là chân tình: Chỉ cần bạn cần, chỉ cần tôi có; chỉ cần bạn nhờ, chỉ cần tôi làm được. Cái gọi là trọng nghĩa: Không phải là hoa ngôn xảo ngữ khi đắc ý mà là bàn tay kéo bạn lên lúc quan trọng.
7. Đừng khoe khoang tiền của bạn, chết rồi nó cũng chỉ là giấy vụn. Đừng khoe khoang nhà cửa, bạn đi rồi, đó sẽ là nhà của người khác. Đừng khoe khoang xe, bạn đi rồi, chìa khóa xe cũng nằm trong tay người khác.
8. Tiền kiếm không bao giờ là đủ, nhưng sinh mệnh lại có hạn. Liều mạng có thể kiếm được tiền, nhưng “liều” tiền lại không thể kiếm được mạng. Sai lầm lớn nhất đời người, là dùng sức khỏe để đổi lấy vật ngoài thân.
9. Cuộc đời một con người: Có người chịu tiêu tiền vì bạn, đó là hạnh phúc, nhất định cần biết đủ.
10. Có người bằng lòng cho bạn vay tiền, đó là giúp đỡ, nhất định phải nhớ kỹ! Tiền tự mình kiếm được, đó là khổ cực, nhất định phải biết hài lòng!
Theo Guu, tổng hợp
Xem thêm bài liên quan
- Vua cà phê Đặng Lê Nguyên Vũ: Khi bạn nợ tiền, hãy hiểu chữ nợ không chỉ trả bằng tờ giấy bạc
- Ông Đặng Lê Nguyên Vũ vay 200 triệu trả suốt 23 năm và bài học từ cách “trả nợ”: Có thể nghèo nhưng không thể bội tín
- Vua cà phê Đặng Lê Nguyên Vũ vay 200 triệu rồi trả suốt 23 năm và bài học từ cách “trả nợ”: Có thể nghèo nhưng không thể bội tín!